Thứ Tư, 12 tháng 8, 2009

Trung vệ Phước Tứ - "Lính quân khu" ở Thể Công

25 tuổi, cao 1m78, mất 2 năm để trở thành một “Như Thuần mới”, Lê Phước Tứ hôm nay đã là một trong những trụ cột không thể thiếu của đội bóng giàu truyền thống nhất Việt Nam.

Chiếc băng đội trưởng Thể Công mà Tứ “khùng” đeo trên tay là bằng chứng cho những nỗ lực không mệt mỏi của riêng anh và đem về niềm tự hào cho người dân Quảng Nam quê nhà.

“Đen thấy mồ”!


Đó chính là lời tự nhận của Phước Tứ khi nhớ lại quãng thời gian đầu lên Tuyển và thi đấu. Đá với Indonesia, Tứ là người dẫn tới tình huống phạm lỗi với đối phương trong vòng cấm. Sang đất Trung Quốc đá với đội Olympic của nước bạn, cũng lại là Tứ bị Tài Em che lấp tầm nhìn, đánh đầu căng... vào lưới nhà. Cúp BĐQT tại TPHCM, ĐTQG thua tan tác, cũng có dấu ấn của Tứ trong một vài bàn thua. Và cú đánh đầu làm tung lưới Hồng Sơn ở phút 89, trận bán kết lượt đi với ĐT Singapore, Tứ lúc đó đã ôm đầu, nằm vật xuống sân trong sự ngỡ ngàng và bàng hoàng của 40 ngàn khán giả.

Bay cao cùng đội tuyển Việt Nam tại AFF Cup 2008

“Em cũng như nhiều đồng đội khác cho rằng các trận đấu với ĐT Singapore gây nhiều căng thẳng hơn các trận đấu với ĐT Thái Lan. Singapore có những cầu thủ cao to, thể lực cực “sung”, lại chơi bóng bổng. Họ cứ “nhồi” bóng vào khu cấm địa, mình mệt “né thở” luôn! Cái lúc đánh đầu về lưới nhà, em bàng hoàng quá, lúc đó không còn cảm giác gì nữa, cũng chẳng nghe thấy ai nói xung quanh gì cả, chỉ chăm chăm nhìn bóng nằm gọn trong lưới. Em nằm vật ra sân, tức đến phát khóc. Đến lúc Hồng Sơn ra đập đập vào vai, tay chỉ chỉ, rồi nói gì đó, em nhổm lên nhìn thì mới biết trọng tài không công nhận bàn thắng. Hú vía!”, Phước Tứ nói.

“Vận đen”của Tứ “khùng” từng có lúc khiến báo chí sốt ruột với cách dùng người của HLV Calisto: liên tục đặt niềm tin ở trung vệ Thể Công, trận này qua trận khác. Thế nhưng, vòng bảng AFF Suzuki Cup 2008, ông Calisto “ém” cậu học trò trên băng ghế dự bị, để rồi anh xuất hiện trong đội hình chính thức và kèm chết Agu Casmir của “The Lion”. Hình ảnh Phước Tứ cắt bóng trong chân đối phương, nhảy cao đánh đầu, đeo bám dai dẳng khiến các CĐV Thể Công không khỏi nhớ tới một Như Thuần thời kỳ đỉnh cao ngày nào. Có lẽ, sau chiến thắng của ĐT Việt Nam tại AFF Cup 2008, “vận đen” đã chính thức chia tay trung vệ 25 tuổi đất Quảng.

Băng đội trưởng


V- League 2009, Tứ “khùng” lúc này đã là đội phó của Thể Công. Cặp trung vệ Tứ- Tuấn nghiễm nhiên là sự lựa chọn hàng đầu trong mắt của HLV Vương Tiến Dũng. Hơn thế, khi Phương Nam không thể vào sân, lúc Bảo Khanh được thay giữa trận, Tứ lại khoác lên cánh tay chiếc băng đội trưởng của Thể Công. Trách nhiệm nặng nề. Áp lực càng lớn, nhất là khi Thể Công chơi phập phù. Chết nỗi, những bàn thua cứ đến ở vị trí trung vệ, nơi Tứ và Tuấn đảm nhiệm. Những lời trách móc, ánh mắt nghi ngờ và cả lời chê bai lại dồn dập đổ về. Tứ lúc này không còn “khùng” một cách dễ dàng, thay vào đó cắn răng thi đấu.

Là tấm lá chắn vững vàng nơi hàng phòng ngự của Thể Công.

Nào ai thông cảm, Tứ không có chút thời gian ngắn ngủi để nghỉ ngơi, phục hồi thể lực. Mùa 2008, Thể Công trở lại V- League. Phước Tứ cùng Phương Nam, Bảo Khanh, Anh Tuấn chật vật vừa đá vừa hướng dẫn kinh nghiệm cho... dàn cầu thủ trẻ, được “đốt cháy giai đoạn” để phục vụ mục tiêu trở lại đỉnh cao của bóng đá Việt Nam. Hết mùa, Tứ lại khăn gói tập trung cùng đội tuyển. Trận nào cũng chơi 90 phút. Cái cổ chân mọc gai của Tứ được bác sĩ chỉ định phẫu thuật, nhưng nào có thời gian để thực hiện. Đá giao hữu quốc tế, đấu giải, kết thúc AFF Cup lại vào mùa tập huấn chuẩn bị mùa giải mới, Tứ như cây nước đá bào mòn thể lực của mình qua từng trận, chưa biết lúc nào được ngơi nghỉ.

Bác Dũng đi, “bố” Hải lên. Tứ được “phát hiện” ở vị trí mới- tiền vệ phòng ngự. Ở vị trí này, Tứ trở thành “tấm lá chắn từ xa” cho bộ đôi Anh Tuấn- Minh Đức và là “buồng phổi” của hàng tiền vệ. Hơn thế, những khi Bảo Khanh chấn thương không thể vào sân, Tứ “khùng” còn phải gánh trách nhiệm làm “linh hồn” cho cả đội bóng, hỗ trợ anh em trẻ giữ vững tinh thần những lúc khó khăn. Cũng phải thôi, vì không có Nam, chẳng thấy Khanh, Phước Tứ là “sỹ quan chuyên nghiệp” duy nhất của Thể Công- đội bóng đại biểu cho Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Chỉ đá trong quân đội

Cũng như nhiều cậu bé, Phước Tứ “quên ăn, quên ngủ” và cả... quên học vì trái bóng tròn. “Ngày đó, khoảnh đất trống hay miếng cỏ ven đường QL 14B, rồi sau này là sân bóng khu 4 (Thị trấn Ái Nghĩa, Đại Lộc, Quảng Nam- PV) hay bất kỳ nơi nào có thể gọi là sân bóng đều in dấu chân của bọn em”, Tứ kể. “Mê chơi bóng đến mức muộn giờ học, rồi bỏ cả tiết học. Có lần, bố em bắt gặp, cầm roi mây đuổi. Em sợ đòn cứ chạy vòng quanh sân. Chạy một hồi, bố mệt quá, không đuổi nữa, nhưng hãi quá, em trốn đến tối mịt mới dám về nhà, ăn cơm nguội”.

“Lúc đó, tụi em đá bóng ở trong trường, rồi chơi bóng ở huyện, tỉnh, có mấy chú bên đội Đà Nẵng ưng ý, muốn em sang đó tập đội trẻ, nhưng bố mẹ không đồng ý. Em cũng tiếc, nhưng ý bố mẹ vậy, đành phải chịu”, Phước Tứ nhớ lại. Trong nhà không có một ai chơi thể thao chuyên nghiệp, chỉ có cờ-lê, mỏ-lết, xăng dầu và khói bụi ám đen ngôi nhà ven đường, cũng là tiệm sửa xe máy của nhà, ông Phước Ba, bố của anh, khi đó chỉ mong “cái thằng lầm lì, ít nói, ham đá bóng hơn ham học” đi bộ đội để có môi trường rèn luyện thành người tử tế. Bởi vậy, dẫu không thực sự hài lòng, nhưng hai ông bà cũng “đành lòng vậy” khi hay tin cậu con trúng tuyển vào đội bóng đá trẻ QK5. Chẳng gì, ở đó cũng là bộ đội- đá bóng, vẫn có kỷ luật thép để rèn giũa.

Nụ cười hạnh phúc khi cùng đồng đội tiến lên đỉnh vinh quang.

Đến18 tuổi, khoác lên mình chiếc áo lính, dẫu không phải ra thao trường đổ mồ hôi với những bài tập quân sự, nhưng Phước Tứ hiểu rằng chơi bóng cũng có những quy luật khắc nghiệt riêng. Chấp nhận, miễn là được đá bóng, Tứ không phàn nàn gì về chế độ kỷ luật, tập luyện “nặng kinh hồn”. Ngay cả khi HLV bất ngờ “dí” anh về đá trung vệ, chỉ vì có chiều cao, đánh đầu tốt, tranh cướp bóng quyết liệt, Tứ cũng lặng lẽ chấp nhận, không phàn nàn và... thi đấu. Hai mùa thi đấu trong màu áo QK5, chàng trai 20 tuổi không khỏi ngỡ ngàng khi nhận quyết định triệu tập lên chơi bóng cho Thể Công.

Thể Công-đó không đơn giản là một đội bóng. Cái tên ấy là một phần biểu tượng của bóng đá Việt Nam; là nơi chuyên cung cấp cầu thủ cho ĐTQG- từng có thời điểm ĐT phải... nghỉ tập vì 8 cầu thủ Thể Công... chưa kịp lên Tuyển. Nhưng, đó cũng là “cối xay” lính Quân khu. Vũ Công Tuyền (QK3) cũng từng có lúc phải rời đội, về quê ôm vô-lăng, trước khi trở lại chơi bóng và được gọi vào ĐTQG tham dự Tiger Cup 2000. Tô Văn An hay Nguyễn Hữu Thắng cũng chỉ đến khi trở về QK7 mới thực sự được nhìn nhận ở các cấp độ khác nhau. Trong một dàn cầu thủ được đào tạo bài bản, kỹ thuật cá nhân điêu luyện, cơ hội nào cho Phước Tứ, “kỹ thuật cứng như củi” mà đá thì “khùng khùng”?

Một năm tập luyện. Một lần chán nản xin về vì nản và... lạnh. Năm 2007, hợp cùng với Tuấn “Hòa Bình” thành bộ đôi trung vệ vững chắc của Thể Công. Năm 2008, cặp với Như Thành làm “tấm lá chắn” vững chắc trước khung thành của Hồng Sơn. Con đường vận hạnh của Phước Tứ đã thênh thang.


Theo Gia Đình

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét